Lời bài hát Phàn Lê Huê (Tân Cổ) - Thanh Hằng - iCovering.vn
Lời Bài Hát Lời Bài Hát

Bài hát: Phàn Lê Huê (Tân Cổ)

Thể loại: Thể Loại Khác

Ca sĩ thể hiện:

Nghe nhạc: Click nghe nhạc mp3

Lời bài hát

Ngập ngừng lên yên rủi gió câu Ta lại quay về quê cũ
Hận lòng vương mang thấy hoa rơi suối Thiếp chưa chan lệ tình
Mây trôi, theo gió ngàn xa đưa vi vu trong khói sương như gợi sầu nhớ mơ buồn
Tim đau, tê tái lòng trong cơn xa nhau trách bấy ai quên tiếng tương giao hẹn nguyền
Nghẹ ngào tấm thân, lá hoa ơi sao vội chối niềm thương nhớ
Mộng lòng tiêu tan chốn quê xưa mưa gió đêm nay lạnh lùng

Giọt lệ Hàng Giang chứa chan một thiên tình sử, có phải chăng ngày Lê Huê Phàn nữ trở về đây với tâm sự của riêng...Nàng. Nợ Thiếp còn mang sao chẳng trọn duyên Chàng. Tưởng đâu được vẹn niềm hương lửa, ai có ngờ bình vỡ gương tan. Nát lòng chưa khi rượu giao bôi chưa cùng ai cạn chén ân tình, Thiếp phải vội vã hồi quê lệ tuôn rơi ngập ngừng thấm áo.
Thiếp về đây hỏi lá lá rơi hỏi hoa hoa rụng, hỏi vầng trăng xế bóng hỏi con tim đã rạn vỡ gương rồi. Đường cũ xơ rơ chim én lẫn lưng trời. Thôi thì duyên hẩm hiu Thiếp đành cam chịu, ai phụ phàng có trời đất xét soi. Tuấn mã bôn ba hồi cố quận, một màu quang tái nhuộm tà khuê. Chàng nhẫn tâm phụ phàng rúng rẩy, cảnh cô phòng Thiếp chịu sầu bi.

Chăn gối hững hờ, chăn gối lẻ. Phấn hương lợt lạt, phấn hương tàn. Bao nhiêu thương nhớ, bao nhiêu lệ, mộng ước thôi rồi chịu dở tan.
Ta đã gởi bao nhiêu niềm tin trước khi rời Hàng Giang quận, nay về đây thì quả tim non đã nứt rạn bấy nhiêu...lần. Ai có xót thương kiếp hồng nhan phải dạn mặt phong trần. Nhưng Ta không mảy may căm hận, bởi còn lạ gì lòng dạ của đàn ông. Thôi thì quê nhà xưa hãy trở lại cho xong, khép cửa phòng thu thẹn với gió trăng xưa tủi cùng gương lược cũ, dở dang niềm cô phụ, con tim non ri rỉ máu chân thành.
Thất thểu lên yên bụi mờ theo vó ngựa mưa lạnh hoàng hôn ướt đẫm nhung bào. Ta chẳng biết giọt mưa rơi hay lệ thấm tuôn trào. Ôi "tùng cúc lưỡng thay tha nhật lễ, cô chu nhất thệ cố diên tâm". Gió ngàn ơi hãy dứt tiếng bi than, Ta trở lại Hàng Giang với cõi lòng đã tan nát. Thân hoa trôi bèo dạt, lệ Hàng Giang gượng chảy bao ngày. Hàng Giang ơi Ta bỡ ngỡ quay về thăm cảnh cũ. Sao hoa lá vẫn tiêu điều rũ rượi, như chế nhạo kẻ bị chồng phụ bạc đuổi xô. Tim Ta đau theo cơn gió đầu thu, lệ Ta nhỏ như giọt mưa rơi kẻ lá. Hàng Giang ơi hãy khóc lên đi một cuộc tình tan vỡ cho tim Ta nhẹ mối ưu phiền. Ta sống giữa Hàng Giang với chuỗi ngày khổ đau căm hận, để nghiền ngẫm hai chữ "ân tình", đã khiến cho mình cam chịu cảnh cô đơn.

Copied